慎独

宋代 王称
涓流一发细,厥患诚滔天。煌煌燎原火,起自冥爝间。 人生理欲几,相去良亦然。滋明实隐微,昭灼天与渊。 所以往哲谟,慎独垂至言。存诚保天君,兢惧无过愆。 扑燄在始热,塞患当其源。美哉屋漏诗,三复当拳拳。
juān liú   jué huàn chéng tāo tiān huáng huáng liáo yuán huǒ   míng jué jiān    
rén shēng   xiāng liáng rán míng shí yǐn wēi zhāo   zhuó tiān yuān    
suǒ wǎng zhé   shèn chuí zhì yán cún chéng bǎo tiān jūn jīng   guò qiān    
yàn zài shǐ   sāi huàn dāng yuán měi zāi lòu shī sān   dāng quán quán