涉潞水

唐代 王翰
早发黎城县,一水横其前。其涘立行人,相聚声喧喧。 我问今何之,欲渡无所缘。县官欲安桥,漂流随奔湍。 邑人议舟航,沙浅胶其船。几人徒涉之,激射若洄涟。 相望无百步,艰险如登天。我观古圣人,舟楫用济川。 杠梁有国政,使民无病褰。圣人知有穷,而况私智焉。 退居待水落,王事匪可延。扶掖一济之,河伯诚所怜。 作诗识吾喜,书之山石巅。
zǎo chéng xiàn   shuǐ héng qián xíng rén   xiāng shēng xuān xuān
wèn jīn zhī   suǒ yuán xiàn guān ān qiáo   piāo liú suí bēn tuān
rén zhōu háng   shā qiǎn jiāo chuán rén shè zhī   shè ruò huí lián
xiāng wàng bǎi   jiān xiǎn dēng tiān guān shèng rén   zhōu yòng chuān
gàng liáng yǒu guó zhèng   shǐ 使 mín bìng qiān shèng rén zhī yǒu qióng   ér kuàng zhì yān
tuì 退 dài shuǐ luò   wáng shì fěi yán zhī   chéng suǒ lián
zuò shī shí   shū zhī shān shí diān