舍弟生子

宋代 冯时行
多女信无助,多田复何虞。 我固喜二仲,辈出三丈夫。 圆郎未解语,手欲学抹朱。 闰郎好神气,两眼澄秋湖。 复有新生儿,初探玄海珠。 一一阅清俊,并是千里驹。 胡为集我家,足视种德符。 昆弟若一体,在尔犹在吾。 堂前有双亲,各已皓鬓须。 抱弄想慰意,颜色朝愉愉。 未问壮门户,悦亲良所须。 况我藜藿肠,要当饱典谟。 足以立家学。灿灿遗群雏。 尔后更五稔,汝等行不扶。 我欲为道肥,汝当为书癯。 富贵何足道,陆机真洪儒。
duō xìn zhù   duō tián
èr zhòng   bèi chū sān zhàng
yuán láng wèi jiě   shǒu xué zhū
rùn láng hǎo shén   liǎng yǎn chéng qiū
yǒu xīn shēng ér   chū tàn xuán hǎi zhū
yuè qīng jùn   bìng shì qiān
wéi jiā   shì zhòng
kūn ruò   zài ěr yóu zài
táng qián yǒu shuāng qīn   hào bìn
bào nòng xiǎng wèi   yán cháo
wèi wèn zhuàng mén   yuè qīn liáng suǒ
kuàng huò cháng   yào dāng bǎo diǎn
jiā xué càn càn qún chú
ěr hòu gèng rěn   děng xíng
wéi dào féi   dāng wéi shū
guì dào   zhēn hóng