舍弟出家作诗贻之

宋代 刘一止
在家情已疏,出家终不恶。不有清净缘,云何脱徽索。 我昔志婚宦,谓足世味乐。颠倒十年间,如蚕竟自缚。 业已无奈何,劝汝莫莫莫。一沤非全潮,起灭皆妄作。 当知是身浮,流浪恐非托。伎俩百不好,摄念乃初学。 如病求真医,安心是良药。
zài jiā qíng shū   chū jiā zhōng è yǒu qīng jìng yuán   yún tuō huī suǒ
zhì hūn huàn   wèi shì wèi diān dào shí nián jiān   cán jìng
nài   quàn ōu fēi quán cháo   miè jiē wàng zuò
dāng zhī shì shēn   liú làng kǒng fēi tuō liǎng bǎi hǎo   shè niàn nǎi chū xué
bìng qiú zhēn   ān xīn shì liáng yào