赦到后雨遂大作

宋代 李之仪
昨夜闻有赦,今朝遂得雨。天泽随君恩,一洒遍寰宇。 彼玩尚逋诛,吾土久未还。皇灵实神谋,剪复笑谈间。 峥嵘若化城,扫荡如破竹。开田一百里,得土千万族。 不雨三四月,垄亩犹烧畬。祷祈略无应,居哭行叹嗟。 岂知有此待,城就师振旅。上不辍板筑,下不妨野处。 秋种盖未晚,及此壮者归。欢呼各著业,卖刀买耕犁。 山头夜叱牛,山下妇亦斸。老稚旦出耘,勤劳莫归宿。 待我土尽垦,俟尔日有馀。归来笑相向,共乐生无虞。 又闻赦书中,逋欠皆除免。更放一年租,其细及移变。 天公固爱我,吾君岂违天。乃知父子间,事事必关连。 野人语可书,使我喜不寐。谁谓彼无知,况欲迷向背。 我歌本民言,未愧中兴诗。闻者足以戒,可是辙趋时。
zuó wén yǒu shè   jīn zhāo suì tiān suí jūn ēn   biàn huán
wán shàng zhū   jiǔ wèi hái huáng líng shí shén móu   jiǎn xiào tán jiān
zhēng róng ruò huà chéng   sǎo dàng zhú kāi tián bǎi   qiān wàn
sān yuè   lǒng yóu shāo shē dǎo lüè yīng   xíng tàn jiē
zhī yǒu dài   chéng jiù shī zhèn shàng chuò bǎn zhù   xià fáng chǔ
qiū zhǒng gài wèi wǎn   zhuàng zhě guī huān zhù   mài dāo mǎi gēng
shān tóu chì niú   shān xià zhǔ lǎo zhì dàn chū yún   qín láo guī 宿
dài jǐn kěn   ěr yǒu guī lái xiào xiāng xiàng   gòng shēng
yòu wén shè shū zhōng   qiàn jiē chú miǎn gèng fàng nián   biàn
tiān gōng ài   jūn wéi tiān nǎi zhī jiān   shì shì guān lián
rén shū   shǐ 使 mèi shuí wèi zhī   kuàng xiàng bèi
běn mín yán   wèi kuì zhōng xīng shī wén zhě jiè   shì zhé shí