舍傍晚步

宋代 陆游
蒲团初起定,藤杖偶闲行。 鸟语如相命,鱼浮忽自惊。 麦苗经雨绿,枫叶得霜赬。 野老淳风在,悠然不送迎。
tuán chū dìng   téng zhàng ǒu xián xíng  
niǎo xiāng mìng   jīng  
mài miáo jīng 绿   fēng shuāng chēng  
lǎo chún fēng zài   yōu rán sòng yíng