舍傍晚步

宋代 陆游
养疾便居僻,寻幽喜雨晴。 偶因将鹿出,遂作放鱼行。 木落塔初见,潦收滩自生。 霜清念游衍,渐拟问山程。
yǎng biàn 便   xún yōu qíng
ǒu yīn jiāng 鹿 chū   suì zuò fàng xíng
luò chū jiàn   lǎo shōu tān shēng
shuāng qīng niàn yóu yǎn   jiàn wèn shān chéng