沙塞子

宋代 赵彦端
春水绿波南浦。渐理棹、行人欲去。黯消魂、柳上轻烟,花梢微雨。 长亭放盏无计住。但芳草、迷人去路。忍回头、断云残日,长安何处。
chūn shuǐ 绿 nán jiàn zhào xíng rén àn xiāo hún liǔ shàng qīng yān   huā shāo wēi
cháng tíng fàng zhǎn zhù dàn fāng cǎo rén rěn huí tóu duàn yún cán   cháng ān chǔ