梢云

唐代 罗让
殊质资灵贶,凌空发瑞云。梢梢含树彩,郁郁动霞文。 不比因风起,全非触石分。叶光闲泛滟,枝杪静氛氲。 隐见心无宰,裴回庆自君。翻飞如可托,长愿在横汾。
shū zhì líng kuàng   líng kōng ruì yún shāo shāo hán shù cǎi   dòng xiá wén
yīn fēng   quán fēi chù shí fēn guāng xián fàn yàn   zhī miǎo jìng fēn yūn
yǐn jiàn xīn zǎi   péi huí qìng jūn fān fēi tuō   zhǎng yuàn zài héng fén