烧芋

宋代 周紫芝
幽人日晏方索米,朱门醉头扶未起。人微何敢望一囷,鲋死知谁濡斗水。 粪火拨灰聊效颦,玉糁誇羹未须尔。紫团包玉不洗泥,火候初匀香透纸。 从来真味贵天全,大羹不致名太始。馋涎为止翁欲颠,饥肠不鸣儿更喜。 口腹为灾莫漫誇,五亩应须急料理。但托长镵仍短镵,谁能畏首复畏尾。 未知春雨荷锄归,空羡吾家烧芋美。
yōu rén yàn fāng suǒ   zhū mén zuì tóu wèi rén wēi gǎn wàng qūn   zhī shuí dòu shuǐ    
fèn huǒ huī liáo xiào pín   shēn kuā gēng wèi ěr tuán bāo huǒ   hòu chū yún xiāng tòu zhǐ    
cóng lái zhēn wèi guì tiān quán   gēng zhì míng tài shǐ chán xián wéi zhǐ wēng diān   cháng míng ér gèng    
kǒu wèi zāi màn kuā   yìng liào dàn tuō cháng chán réng duǎn chán shuí   néng wèi shǒu wèi wěi    
wèi zhī chūn chú guī   kōng xiàn jiā shāo měi