少瀛以诗舲自寿诗索和,走笔书此

清代 丘逢甲
同年桂平黄少瀛,乞我诗寿张诗舲。示我牛腰诗一束,寿诗舲者多公卿。 公卿满朝尽朱紫,持粱刺肥老且死。安知海外百万天朝民,一任刲屠作人豕。 谁非黄炎之子孙,九天忍令呼无门!上书宰相毁苛约,此议已比昌黎尊。 百年万事半颠倒,中外约章那可道?嗟哉勿谓秦无人,我惜诗舲今已老。 侍儿能画兼能诗,专家诗画传女儿。诗舲虽老足自遣,且姑谋乐休忧时。 少瀛一官老东粤,诗舲不官为粤客。相逢相见五羊城,我亦忧时头早白。 海风十月寒吹人,出门欲觅梅花村。梅花仙人傥有不老术,仙山同醉罗浮春。
tóng nián guì píng huáng shǎo yíng   shī shòu 寿 zhāng shī líng shì niú yāo shī shù   shòu 寿 shī líng zhě duō gōng qīng
gōng qīng mǎn cháo jǐn zhū   chí liáng féi lǎo qiě ān zhī hǎi wài bǎi wàn tiān cháo mín   rèn kuī zuò rén shǐ
shuí fēi huáng yán zhī sūn   jiǔ tiān rěn lìng mén   shàng shū zǎi xiàng huǐ yuē   chāng zūn
bǎi nián wàn shì bàn diān dào   zhōng wài yuē zhāng dào   jiē zāi wèi qín rén   shī líng jīn lǎo
shì ér néng huà jiān néng shī   zhuān jiā shī huà chuán ér shī líng suī lǎo qiǎn   qiě móu xiū yōu shí
shǎo yíng guān lǎo dōng yuè   shī líng guān wèi yuè xiāng féng xiāng jiàn yáng chéng   yōu shí tóu zǎo bái
hǎi fēng shí yuè hán chuī rén   chū mén méi huā cūn méi huā xiān rén tǎng yǒu lǎo shù   xiān shān tóng zuì luó chūn