芍药诗

宋代 王禹偁
牡丹落尽正凄凉,红药开时醉一场。 羽客暗传尸解术,仙家重爇返魂香。 蜂寻檀口论前事,露湿红英试晓妆。 曾忝掖垣真旧物,多情应认紫微郎。
dan luò jǐn zhèng liáng   hóng yào kāi shí zuì chǎng
àn chuán shī jiě shù   xiān jiā zhòng ruò fǎn hún xiāng
fēng xún tán kǒu lùn qián shì   shī 湿 hóng yīng shì xiǎo zhuāng
céng tiǎn yuán zhēn jiù   duō qíng yīng rèn wēi láng