芍药歌

唐代 韩愈
丈人庭中开好花,更无凡木争春华。翠茎红蕊天力与, 此恩不属黄钟家。温馨熟美鲜香起,似笑无言习君子。 霜刀翦汝天女劳,何事低头学桃李。娇痴婢子无灵性, 竞挽春衫来此并。欲将双颊一睎红,绿窗磨遍青铜镜。 一尊春酒甘若饴,丈人此乐无人知。花前醉倒歌者谁, 楚狂小子韩退之。
zhàng rén tíng zhōng kāi hǎo huā   gèng fán zhēng chūn huā cuì jīng hóng ruǐ tiān  
ēn shǔ huáng zhōng jiā wēn xīn shú měi xiān xiāng   shì xiào yán jūn zi
shuāng dāo jiǎn tiān láo   shì tóu xué táo jiāo chī líng xìng  
jìng wǎn chūn shān lái bìng jiāng shuāng jiá hóng   绿 chuāng biàn qīng tóng jìng
zūn chūn jiǔ gān ruò   zhàng rén rén zhī huā qián zuì dào zhě shuí  
chǔ kuáng xiǎo hán tuì 退 zhī