芍药

宋代 刘敞
溱洧洵吁乐,维阳厥草夭。传闻多失实,看尽谩无聊。 婉娩春阳谢,中开道路遥。谁移化工巧,忽是物华饶。 跗萼晴相照,芳春暖并飘。波翻蜀江锦,霞萃赤城标。
qín wěi xún   wéi yáng jué cǎo yāo chuán wén duō shī shí   kàn jǐn mán liáo
wǎn wǎn chūn yáng xiè   zhōng kāi dào yáo shuí huà gōng qiǎo   shì huá ráo
è qíng xiāng zhào   fāng chūn nuǎn bìng piāo fān shǔ jiāng jǐn   xiá cuì chì chéng biāo