芍药

唐代 张泌
香清粉澹怨残春,蝶翅蜂须恋蕊尘。闲倚晚风生怅望, 静留迟日学因循。休将薜荔为青琐,好与玫瑰作近邻。 零落若教随暮雨,又应愁杀别离人。
xiāng qīng fěn dàn yuàn cán chūn   dié chì fēng liàn ruǐ chén xián wǎn fēng shēng chàng wàng  
jìng liú chí xué yīn xún xiū jiāng wèi qīng suǒ   hǎo méi guī zuò jìn lín
líng luò ruò jiào suí   yòu yīng chóu shā bié rén