芍药

宋代 张侃
春意垂垂尽,名花续续开。谁知倾国色,元未著香埃。 曾向芜城见,还惊茗水来。贪看诗律细,忘覆掌中杯。
chūn chuí chuí jǐn   míng huā kāi shéi zhī qīng guó yuán   wèi zhù xiāng āi    
céng xiàng chéng jiàn   hái jīng míng shuǐ lái tān kàn shī wàng   zhǎng zhōng bēi