芍药

宋代 施枢
天女霜刀剪亦难,露红烟紫碧阑干。 步摇衣袂飘霞佩,钿合钗梁间宝冠。 枝上任他无力笑,灯前还作有情看。 采根若可苏民病,始信无经载牡丹。
tiān shuāng dāo jiǎn nán   hóng yān lán gān  
yáo mèi piāo xiá pèi   diàn chāi liáng jiān bǎo guān  
zhī shàng rèn xiào   dēng qián hái zuò yǒu qíng kàn  
cǎi gēn ruò mín bìng   shǐ xìn jīng zài dan