芍药

唐代 潘咸
闲来竹亭赏,赏极蕊珠宫。叶已尽馀翠,花才半展红。 媚欺桃李色,香夺绮罗风。每到春残日,芳华处处同。
xián lái zhú tíng shǎng   shǎng ruǐ zhū gōng jǐn cuì   huā cái bàn zhǎn hóng
mèi táo   xiāng duó luó fēng měi dào chūn cán   fāng huá chù chù tóng