韶阳道中病起适无侍者复病

明代 释函是
我病差能饭,君行复被风。心悬千里切,途哭两人穷。 忍冻推残絮,频兴候曙钟。青山岂易得,珍重百年中。
bìng chà néng fàn   jūn xíng bèi fēng xīn xuán qiān qiè   liǎng rén qióng
rěn dòng tuī cán   pín xīng hòu shǔ zhōng qīng shān   zhēn zhòng bǎi nián zhōng