烧香

宋代 陆游
茹芝却粒世无方,随时江湖每自伤。 千里一身凫泛泛,十年万事海茫茫。 春来乡梦凭谁说,归去君恩未敢忘。 一寸丹心幸无愧,庭空月白夜烧香。
zhī què shì fāng   suí shí jiāng měi shāng
qiān shēn fàn fàn   shí nián wàn shì hǎi máng máng
chūn lái xiāng mèng píng shuí shuō   guī jūn ēn wèi gǎn wàng
cùn dān xīn xìng kuì   tíng kōng yuè bái shāo xiāng