邵武山人杨寿卿临别索诗

宋代 王迈
楚峰之下有地仙,只手把握山水权。 青乌白鹤去不返,此郎高举拍其肩。 年来海内称绝介,眸子瞭然通意匠。 巧寻地脉如良医,妙画山形如智将。 高谈曾折王侯腰,湖海随身一酒瓢。 仆痡马瘦醉不省,术工鬼妒穷之招, 龙眼豹睛休分别,蝼蚁侯王等同穴。 待侬回向心地初,林下班荆共君说。
chǔ fēng zhī xià yǒu xiān   zhī shǒu shān shuǐ quán  
qīng bái fǎn   láng gāo pāi jiān  
nián lái hǎi nèi chēng jué jiè   móu zi liǎo rán tōng jiàng  
qiǎo xún mài liáng   miào huà shān xíng zhì jiāng  
gāo tán zēng shé wáng hóu yāo   hǎi suí shēn jiǔ piáo  
shòu zuì xǐng   shù gōng guǐ qióng zhī zhāo  
lóng yǎn bào jīng xiū fēn bié   lóu hòu wáng děng tóng xué  
dài nóng huí xiàng xīn chū   lín xià bān jīng gòng jūn shuō