邵文伯得玉兰於昭亭持以见遗因求诗为作长句

宋代 李弥逊
羲和呼龙晓耕烟,斗挹沆瀣膏琼田。 青女剪刻了不睡,瑶草竞秀争春妍。 凝冰作肤露作胸,蕙花兰干香蘅荃。 仙人掌中太华小,上有玉井开丛莲。 云璈舞凤醉妃子,遗簪乱插春风前。 萓荚花含月皎皎,琪树弄影霜鲜鲜。 清氛皓态难比称,世上草木谁能肩。 虞师老圃眼未识,名字不着三坟编。 山翁何从午此种,一日万口人争传。 我惭形秽敢居侧,熟视眩转心茫然。 遥闻啬夫访奇秀,忍使抱恨蓬蒿边。 天衢五城白银阙,複道小苑通知缠, 何人移植备采拨,珊瑚碧树根株连。 重瞳一顾雨露偏,薰为叶气被八埏。 家家击壤歌丰年,不但洗我沉疴痊。
lóng xiǎo gēng yān   dòu hàng xiè gāo qióng tián
qīng jiǎn liǎo shuì   yáo cǎo jìng xiù zhēng chūn yán
níng bīng zuò zuò xiōng   huì huā lán gàn xiāng héng quán
xiān rén zhǎng zhōng tài huá xiǎo   shàng yǒu jǐng kāi cóng lián
yún áo fèng zuì fēi   zān luàn chā chūn fēng qián
jiá huā hán yuè jiǎo jiǎo   shù nòng yǐng shuāng xiān xiān
qīng fēn hào tài nán chēng   shì shàng cǎo shuí néng jiān
shī lǎo yǎn wèi shí   míng zi zháo sān fén biān
shān wēng cóng zhǒng   wàn kǒu rén zhēng chuán
cán xíng huì gǎn   shú shì xuàn zhuǎn xīn máng rán
yáo wén fǎng 访 xiù   rěn shǐ 使 bào hèn péng hāo biān
tiān chéng bái yín quē   dào xiǎo yuàn tōng zhī chán  
rén zhí bèi cǎi   shān shù gēn zhū lián
zhòng tóng piān   xūn wèi bèi shān
jiā jiā rǎng fēng nián   dàn chén quán