绍庆府教厅瑞麦

宋代 阳枋
耕稼问黔巑,禾黍悭培塿。 秀实仅有之,嘉祥藐乌睹。 府主金华仙,农事躬缅缕。 暖律笑吹邹,长府肯为鲁。 节用寓封殖,宽片从字抚。 去年民病获,公把漏天补。 今趁机春耕。公有月额雨。 至和委来牟,两岐分艺圃。 双秀可奇观,三颖骇珍吐。 一如荀氏龙,头角森踽踽。 一如贾氏虎,传彪称最怒。 友于好弟兄,长岐支伛偻。 芒颖乍峥嵘,襁褓辞妪姆。 苗脉共根株,万物本乎祖。 见说西家牛,二犊同一乳。 琐碎众难并,异闻杳前古。 归功二千石,为言的有主。 忆昔辛丑间,红尘飞白羽。 陆海沈炊烟,原田没棒楛。 殿角深顾忧,宅西命山甫。 太平登九年,鱼凫蔼生聚。 长啸孤云端,汉中我疆宇。 片心天地通,助顺知已许。 畜繁田不芜,麦瑞富高庾。 万灶饱貔貅,余勇洵可贾。 坐缚长桥蛟,行却九关虎。 挈还天子地,醉言执童羖。 衮衣逐归禾,上瑞此焉取。 癯儒嘉闻言,中夜长起舞。
gēng jià wèn qián cuán   shǔ qiān péi lǒu  
xiù shí jǐn yǒu zhī   jiā xiáng miǎo  
zhǔ jīn huá xiān   nóng shì gōng miǎn  
nuǎn xiào chuī zōu   cháng kěn wèi  
jié yòng fēng zhí   kuān piàn cóng  
nián mín bìng huò   gōng lòu tiān  
jīn chèn chūn gēng gōng yǒu yuè é    
zhì wěi lái móu   liǎng fēn  
shuāng xiù guān   sān yǐng hài zhēn  
xún shì lóng   tóu jiǎo sēn  
jiǎ shì   chuán biāo chēng zuì  
yǒu hǎo xiōng   zhǎng zhī  
máng yǐng zhà zhēng róng   qiǎng bǎo  
miáo mài gòng gēn zhū   wàn běn  
jiàn shuō 西 jiā niú   èr tóng  
suǒ suì zhòng nán bìng   wén yǎo qián  
guī gōng èr qiān dàn   wéi yán de yǒu zhǔ  
xīn chǒu jiān   hóng chén fēi bái  
hǎi shěn chuī yān   yuán tián méi bàng  
diàn 殿 jiǎo shēn yōu   zhái 西 mìng shān  
tài píng dēng jiǔ nián   ǎi shēng  
cháng xiào yún duān   hàn zhōng jiāng  
piàn xīn tiān tōng   zhù shùn zhī  
chù fán tián   mài ruì gāo  
wàn zào bǎo xiū   yǒng xún jiǎ  
zuò cháng qiáo jiāo   xíng què jiǔ guān  
qiè hái tiān   zuì yán zhí tóng  
gǔn zhú guī   shàng ruì yān  
jiā wén yán   zhōng zhǎng