哨篇

宋代 汪莘
侧按《稼轩词》。 近腊景和,故山可过,足下听余述。便自往山中,憩精蓝,与僧饭讫。北涉灞川,明月华映郭,夜登华子冈头立。嗟辋水沦涟,与月上下,寒山远火蒙笼。听林外犬类豹声雄。更村落谁家鸣夜舂。疏钟相闻。独坐此时,多思往日。 噫,记与君同。清流仄径玉琤琮。携手赋佳什。往来萝月松风。只待仲春天,春山可望,山中卉木垂萝密。见出水轻_,点溪白鹭,青皋零露方湿。雉朝飞,麦陇鸣俦匹。念此去非遥莫相失。傥能从我敢相必。天机非子清者,此事非所急。是中有趣殊深,愿子无忽。不能一一。偶因驮檗附吾书,是山人王维摩诘。
àn jià xuān 》。  
jìn jǐng   shān guò   xià tīng shù biàn 便 wǎng shān zhōng   jīng lán   sēng fàn běi shè chuān   míng yuè huá yìng guō   dēng huá zi gāng tóu jiē wǎng shuǐ lún lián   yuè shàng xià   hán shān yuǎn huǒ méng lóng tīng lín wài quǎn lèi bào shēng xióng gèng cūn luò shuí jiā míng chōng shū zhōng xiāng wén zuò shí   duō wǎng
  jūn tóng qīng liú jìng chēng cóng xié shǒu jiā shí wǎng lái luó yuè sōng fēng zhǐ dài zhòng chūn tiān   chūn shān wàng   shān zhōng huì chuí luó jiàn chū shuǐ qīng   _   _, diǎn bái   qīng gāo líng 湿 fāng shī zhì   cháo fēi mài lǒng míng chóu niàn fēi yáo xiāng shī tǎng néng cóng gǎn xiāng tiān fēi   qīng zhě shì fēi suǒ shì zhōng   yǒu shū shēn yuàn zi néng ǒu yīn   tuó shū shì shān