少年游 病后

明代 王世贞
朝来风面太嶙峋。逢着怕他嗔。篆烟磨冷,束书挨破,无计放吾颦。 故园兵火何时断,归梦碧山贫。病骨难低,酒肠新窄,羞见意中人。
zhāo lái fēng miàn tài lín xún féng zhe chēn zhuàn yān lěng shù shū   āi   fàng pín      
yuán bīng huǒ shí duàn   guī mèng shān pín bìng nán jiǔ   cháng xīn zhǎi xiū   jiàn zhōng rén