少年游

宋代 晁补之
如今田野谩抛春。红雨掩衡门。懒读诗书,欠伸扶杖,几案任生尘。 从教便向东山老,谁知是个中人。莫怪年来,倦寻城市,嫌我性情真。
jīn tián mán pāo chūn hóng yǎn héng mén lǎn shī shū   qiàn shēn zhàng   àn rèn shēng chén
cóng jiào biàn 便 xiàng dōng shān lǎo   shéi zhī shì zhōng rén guài nián lái   juàn xún chéng shì   xián xìng qíng zhēn