绍隆寺

唐代 沈佺期
吾从释迦久,无上师涅槃。探道三十载,得道天南端。 非胜适殊方,起喧归理难。放弃乃良缘,世虑不曾干。 香界萦北渚,花龛隐南峦。危昂阶下石,演漾窗中澜。 云盖看木秀,天空见藤盘。处俗勒宴坐,居贫业行坛。 试将有漏躯,聊作无生观。了然究诸品,弥觉静者安。
cóng shì jiā jiǔ   shàng shī niè pán tàn dào sān shí zài   dào tiān nán duān
fēi shèng shì shū fāng   xuān guī nán fàng nǎi liáng yuán   shì céng gàn
xiāng jiè yíng běi zhǔ   huā kān yǐn nán luán wēi áng jiē xià shí   yǎn yàng chuāng zhōng lán
yún gài kàn xiù   tiān kōng jiàn téng pán chù lēi yàn zuò   pín xíng tán
shì jiāng yǒu lòu   liáo zuò shēng guān liǎo rán jiū zhū pǐn   jué jìng zhě ān