邵陵作

唐代 张谓
尝闻虞帝苦忧人,只为苍生不为身。已道一朝辞北阙, 何须五月更南巡。昔时文武皆销铄,今日精灵常寂寞。 斑竹年来笋自生,白蘋春尽花空落。遥望零陵见旧丘, 苍梧云起至今愁。惟馀帝子千行泪,添作潇湘万里流。
cháng wén yōu rén   zhǐ wèi cāng shēng wéi shēn dào zhāo běi què  
yuè gèng nán xún shí wén jiē xiāo shuò   jīn jīng líng cháng
bān zhú nián lái sǔn shēng   bái píng chūn jìn huā kōng luò yáo wàng líng líng jiàn jiù qiū  
cāng yún zhì jīn chóu wéi qiān xíng lèi   tiān zuò xiāo xiāng wàn liú