邵监携诗相访用集中闲居韵为谢

宋代 黄公度
知君琢句用功深,屹立长城不受侵。 纸上云烟惊老眼,笔端风雨起予心。 万里初逢谈衮衮,一尊相对树阴阴。 斯文入手岂易得,况复逃空喜足音。
zhī jūn zhuó yòng gōng shēn   cháng chéng shòu qīn  
zhǐ shàng yún yān jīng lǎo yǎn   duān fēng xīn  
wàn chū féng tán gǔn gǔn   zūn xiāng duì shù yīn yīn  
wén shǒu   kuàng táo kōng yīn