哨遍·月亦老乎

宋代 方岳
月亦老乎,劝尔一杯,听说平生事。吾问汝,开辟自何时。有乾坤更应有尔。年几许。鸿荒邈哉遐已。吾今断自唐虞起。系帝曰放勋,甲辰践祚,数至今、宋嘉熙。凡三千五百二十年馀。嗟雨︽风﹀几盈亏。老兔奔驰,痴蟆吞吐,定应衰矣。噫。月岂无悲。吾观人寿几期颐。炯炯双眸子,明清无过婴儿。但才到中年,昏然欲眊,那堪老矣知何似。试以此推之。吾言有理,不能不自疑耳。恐古时月与今时异。恨则恨今人不千岁。但见今、冰轮如洗。阿谁曾自前古,看到隋唐世。几时明洁,几时昏暗,毕竟少晴多雨。须臾月落夜何其。曰先生、审之姑醉。
yuè lǎo   quàn ěr bēi   tīng shuō píng shēng shì wèn   kāi shí yǒu qián kūn gèng yīng yǒu ěr nián hóng 鸿 huāng miǎo zāi xiá jīn duàn táng yuē fàng xūn   jiǎ chén jiàn zuò   shù zhì jīn sòng jiā fán sān qiān bǎi èr shí nián jiē   fēng   yíng kuī lǎo bēn chí   chī tūn   dìng yīng shuāi yuè bēi guān rén shòu 寿 jiǒng jiǒng shuāng móu zi   míng qīng guò yīng ér dàn cái dào zhōng nián   hūn rán mào   kān lǎo zhī shì tuī zhī yán yǒu   néng ěr kǒng shí yuè jīn shí hèn hèn jīn rén qiān suì dàn jiàn jīn bīng lún ā shuí céng qián   kàn dào suí táng shì shí míng jié   shí hūn àn   jìng shǎo qíng duō yuè luò yuē xiān sheng shěn zhī zuì