哨遍·为米折腰

宋代 苏轼
其陋。独鄱阳董毅夫过而悦之,有卜邻之意。乃取归去来词,稍加概括,使就声律,以遗毅夫。使家僮歌之,时相从于东坡,释耒而和之,扣牛角而为之节,不亦乐乎 为米折腰,因酒弃家,口体交相累。归去来,谁不遣君归。觉从前皆非今是。露未晞。征夫指予归路,门前笑语喧童稚。嗟旧菊都荒,新松暗老,吾年今已如此。但小窗容膝闭柴扉。策杖看孤云暮鸿飞。云山无心,鸟倦知还,本非有意。 噫。归去来兮。我今忘我兼忘世。亲戚无浪语,琴书中有真味。步翠麓崎岖,泛溪窈窕,涓涓暗谷流春水。观草木欣荣,幽人自感,吾生行且休矣。念寓形宇内复几时。不自觉皇皇欲何之。委吾心、去留谁计。神仙知在何处,富贵非吾志。但知临水登山啸咏,自引壶觞自醉。此生天命更何疑。且乘流、遇坎还止。
lòu yáng dǒng guò ér yuè zhī   yǒu lín zhī nǎi guī lái   shāo jiā gài kuò   shǐ 使 jiù shēng   shǐ 使 jiā tóng zhī   shí xiāng cóng dōng   shì lěi ér zhī   kòu niú jiǎo ér wèi zhī jié  
wèi zhé yāo   yīn jiǔ jiā   kǒu jiāo xiāng lèi guī lái   shuí qiǎn jūn guī jué cóng qián jiē fēi jīn shì wèi zhēng zhǐ guī   mén qián xiào xuān tóng zhì jiē jiù dōu huāng   xīn sōng àn lǎo   nián jīn dàn xiǎo chuāng róng chái fēi zhàng kàn yún hóng 鸿 fēi yún shān xīn   niǎo juàn zhī hái   běn fēi yǒu
guī lái jīn wàng jiān wàng shì qīn làng   qín shū zhōng yǒu zhēn wèi cuì   fàn yǎo tiǎo   juān juān àn liú chūn shuǐ guān cǎo xīn róng   yōu rén gǎn   shēng xíng qiě xiū niàn xíng nèi shí jué huáng huáng zhī wěi xīn liú shuí shén xiān zhī zài chǔ   guì fēi zhì dàn zhī lín shuǐ dēng shān xiào yǒng   yǐn shāng zuì shēng tiān mìng gèng qiě chéng liú kǎn hái zhǐ