哨遍

宋代 李曾伯
天限长江,云扰中原,一局持棋势。汉将谁。盍为扫清之。彼伎犹、黔驴而止。客亦知。何材不生斯世。丁宁屡费君王旨。向马首论诗,灯前观剑,岂无差强人意。幸崆峒麦熟且休师。又焉用陈琳檄书飞。一笛楼头,万柳营间,从容麾帜。 噫。代有戎夷。时贤患乏经纶志。紫岩公一出,敌当惊见花字。谩被发忧邻,汗颜笑斫,客邪终岂婴元气。待拜表笺天,移文问隐,老夫行且归矣。怕胡雏穴隙尚相窥。有淝水儿曹举兵麾。看中兴、隽烈堪继。随世样多能底。卿自为卿计。不妨老子,婆娑矍铄,从渠屦盈户外。何须岘万勒丰碑。有天知、方寸余地。
tiān xiàn cháng jiāng   yún rǎo zhōng yuán   chí shì hàn jiāng shuí wèi sǎo qīng zhī yóu qián ér zhǐ zhī cái shēng shì dīng níng fèi jūn wáng zhǐ xiàng shǒu lùn shī   dēng qián guān jiàn   chā qiáng rén xìng kōng tóng mài shú qiě xiū shī yòu yān yòng chén lín shū fēi lóu tóu   wàn liǔ yíng jiān   cóng róng huī zhì
dài yǒu róng shí xián huàn jīng lún zhì yán gōng chū   dāng jīng jiàn huā mán bèi yōu lín   hàn yán xiào zhuó   xié zhōng yīng yuán dài bài biǎo jiān tiān   wén wèn yǐn   lǎo xíng qiě guī chú xué shàng xiāng kuī yǒu féi shuǐ ér cáo bīng huī kàn zhòng xīng juàn liè kān suí shì yàng duō néng qīng wèi qīng fáng lǎo zi   suō jué shuò   cóng yíng wài xiàn wàn lēi fēng bēi yǒu tiān zhī fāng cùn