陕州河亭陪韦五大夫雪后眺望因以留别与韦有…迁贬而归

唐代 刘禹锡
雪霁太阳津,城池表里春。河流添马颊,原色动龙鳞。 万里独归客,一杯逢故人。登高向西望,关路正飞尘。
xuě tài yang jīn   chéng chí biǎo chūn liú tiān jiá   yuán dòng lóng lín
wàn guī   bēi féng rén dēng gāo xiàng 西 wàng   guān zhèng fēi chén