山中作

宋代 胡仲参
村居便野性,况复是清秋。 为爱山间好,因成旬日留。 林深喧鸟雀,露重滴松楸。 昨夜新寒入,篝灯覆弊裘。
cūn biàn 便 xìng   kuàng shì qīng qiū  
wèi ài shān jiān hǎo   yīn chéng xún liú  
lín shēn xuān niǎo què   zhòng sōng qiū  
zuó xīn hán   gōu dēng qiú