山中杂诗 其一
山中春日长,芳林翠如织。放意得散步,徘徊度阡陌。
相逢耦耕人,藉草成太息。雨歇清池深,云收暮山碧。
野蔬聊掇拾,共此谋朝夕。故人天一方,怅望那能即。
长歌发中情,且以慰畴昔。
shān
山
zhōng
中
chūn
春
rì
日
zhǎng
长
,
fāng
芳
lín
林
cuì
翠
rú
如
zhī
织
。
。
fàng
放
yì
意
de
得
sàn
散
bù
步
,
pái
徘
huái
徊
dù
度
qiān
阡
mò
陌
。
。
xiāng
相
féng
逢
ǒu
耦
gēng
耕
rén
人
,
jí
藉
cǎo
草
chéng
成
tài
太
xī
息
。
。
yǔ
雨
xiē
歇
qīng
清
chí
池
shēn
深
,
yún
云
shōu
收
mù
暮
shān
山
bì
碧
。
。
yě
野
shū
蔬
liáo
聊
duō
掇
shí
拾
,
gòng
共
cǐ
此
móu
谋
zhāo
朝
xī
夕
。
。
gù
故
rén
人
tiān
天
yī
一
fāng
方
,
chàng
怅
wàng
望
nà
那
néng
能
jí
即
。
。
cháng
长
gē
歌
fā
发
zhōng
中
qíng
情
,
qiě
且
yǐ
以
wèi
慰
chóu
畴
xī
昔
。
。