山中咏古木

唐代 卢纶
高木已萧索,夜雨复秋风。坠叶鸣丛竹,斜根拥断蓬。 半侵山色里,长在水声中。此地何人到,云门去亦通。
gāo xiāo suǒ   qiū fēng zhuì míng cóng zhú   xié gēn yōng duàn péng
bàn qīn shān   zhǎng zài shuǐ shēng zhōng rén dào   yún mén tōng