山中吟七首 其七

宋代 毛珝
题笺寄亲友,早早山中来。紫芝既可采,蟠桃行当开。 持书托南风,北风复吹回。爱之不可见,落日令人哀。
jiān qīn yǒu   zǎo zǎo shān zhōng lái zhī cǎi   pán táo háng dāng kāi
chí shū tuō nán fēng   běi fēng chuī huí ài zhī jiàn   luò lìng rén āi