山中夜坐寄故里友生

唐代 李咸用
展转檐前睡不成,一床山月竹风清。虫声促促催乡梦, 桂影高高挂旅情。祸福既能知倚伏,行藏争不要分明。 可怜任永真坚白,净洗双眸看太平。
zhǎn zhuǎn yán qián shuì chéng   chuáng shān yuè zhú fēng qīng chóng shēng cuī xiāng mèng  
guì yǐng gāo gāo guà qíng huò néng zhī   xíng cáng zhēng yào fēn míng
lián rèn yǒng zhēn jiān bái   jìng shuāng móu kàn tài píng