山中夜坐

唐代 刘驾
半夜山雨过,起来满山月。落尽醉处花,荒沟水决决。 怆然惜春去,似与故人别。谁遣我多情,壮年无鬓发。
bàn shān guò   lai mǎn shān yuè luò jìn zuì chù huā   huāng gōu shuǐ jué jué
chuàng rán chūn   shì rén bié shuí qiǎn duō qíng   zhuàng nián bìn