山中言事寄赠苏判官

唐代 方干
寸心似火频求荐,两鬓如霜始息机。隔岸鸡鸣春耨去, 邻家犬吠夜渔归。倚松长啸成疏拙,拂石欹眠绝是非。 执爨纵曾炊橡实,纫针曾解补荷衣。常凭早月来张烛, 亦假清风为掩扉。多是元瑜怜野贱,时回车马发光辉。
cùn xīn shì huǒ pín qiú jiàn   liǎng bìn shuāng shǐ àn míng chūn nòu  
lín jiā quǎn fèi guī sōng cháng xiào chéng shū zhuō   shí mián jué shì fēi
zhí cuàn zòng céng chuī xiàng shí   rèn zhēn céng jiě cháng píng zǎo yuè lái zhāng zhú  
jiǎ qīng fēng wèi yǎn fēi duō shì yuán lián jiàn   shí huí chē guāng huī