山中言事八韵寄李支使

唐代 方干
岂知经史深相误,两鬓垂丝百事休。受业几多为弟子, 成名一半作公侯。前时射鹄徒抛箭,此日求鱼未上钩。 竹里断云来枕上,岩边片月在床头。过庭急雨和花落, 绕舍澄泉带叶流。缅想远书聆鹊喜,窥寻嘉果觉猿偷。 旧诗改处空留韵,新酝尝来不满篘.阮瑀如能问寒馁, 风光当日入沧洲。
zhī jīng shǐ shēn xiāng   liǎng bìn chuí bǎi shì xiū shòu duō wèi  
chéng míng bàn zuò gōng hóu qián shí shè pāo jiàn   qiú wèi shàng gōu
zhú duàn yún lái zhěn shàng   yán biān piàn yuè zài chuáng tóu guò tíng huā luò  
rào shě chéng quán dài liú miǎn xiǎng yuǎn shū líng què   kuī xún jiā guǒ jué yuán tōu
jiù shī gǎi chù kōng liú yùn   xīn yùn cháng lái mǎn chōu   . ruǎn néng wèn hán něi  
fēng guāng dāng cāng zhōu