山中言事

唐代 曹松
岚霭润窗棂,吟诗得冷症。教餐有效药,多愧独行僧。 云湿煎茶火,冰封汲井绳。片扉深著掩,经国自无能。
lán ǎi rùn chuāng líng   yín shī lěng zhèng jiào cān yǒu xiào yào   duō kuì xíng sēng
yún shī 湿 jiān chá huǒ   bīng fēng jǐng shéng piàn fēi shēn zhù yǎn   jīng guó néng