山中卧病寄卢郎中

唐代 伍唐珪
十年耕钓水云间,住僻家贫少往还。一径绿苔凝晓露, 满头白发对青山。野僧采药来医病,樵客携觞为解颜。 空恋旧时恩奖地,无因匍匐出柴关。
shí nián gēng diào shuǐ yún jiān   zhù jiā pín shǎo wǎng huán jìng 绿 tái níng xiǎo  
mǎn tóu bái duì qīng shān sēng cǎi yào lái bìng   qiáo xié shāng wèi jiě yán
kōng liàn jiù shí ēn jiǎng   yīn chū chái guān