山中松

唐代 张鼎
枝耸碧云端,根侵藓壁盘。几经良匠顾,犹作散材看。 雪积花开少,风多子落干。空存后凋色,岁晚出林峦。
zhī sǒng yún duān   gēn qīn xiǎn pán jīng liáng jiàng   yóu zuò sàn cái kàn
xuě huā kāi shǎo   fēng duō luò gàn kōng cún hòu diāo   suì wǎn chū lín luán