山中思友二首 其一

明代 释函可
知己从来少,况当塞雪深。每同开口笑,遂觉缓愁心。 长聚亦无事,初离便不禁。如何此寒夜,独自卧孤岑。
zhī cóng lái shǎo   kuàng dāng sāi xuě shēn měi tóng kāi kǒu xiào suì   jué huǎn chóu xīn    
zhǎng shì   chū biàn 便 jīn hán   cén