山中舒怀寄上丁学士

唐代 刘得仁
五字投精鉴,惭非大雅词。本求闲赐览,岂料便蒙知。 幽拙欣殊幸,提携更不疑。弱苗须雨长,懒翼在风吹。 砺镞端杨叶,光门待桂枝。计闻尘里誉,因和禁中诗。
tóu jīng jiàn   cán fēi běn qiú xián lǎn   liào biàn 便 méng zhī
yōu zhuō xīn shū xìng   xié gèng ruò miáo zhǎng   lǎn zài fēng chuī
duān yáng   guāng mén dài guì zhī wén chén   yīn jìn zhōng shī