山中漫题 其四

明代 蓝仁
偶依松石坐,閒咏草堂诗。宿鹤林中静,归云川上迟。 千峰秋似水,多难鬓成丝。自识盈虚理,浮生更不疑。
ǒu sōng shí zuò   xián yǒng cǎo táng shī 宿 lín zhōng jìng guī   yún chuān shàng chí    
qiān fēng qiū shì shuǐ   duō nàn bìn chéng shí yíng   shēng gèng