山中乐

宋代 郭祥正
归乎乐哉,山中之乐兮,其乐无穷。蔼葱苍而杳巑丛兮,眷青瑶之诸峰。 琉璃一碧兮,湖波止而溶溶。层楼相望,曲径相通。 鱼龙转影于汀澜之际,钟梵答响于烟云之中。鸟嘤日暖兮,花气濛濛。 搴密叶而成幄兮,风飒飒而吹松。岩谷玲珑,霜木落也。 玉宇浮空,冰澌凝也。天高月朗兮,定省乎华严之境。 雷奔雨骤兮,作新乎水墨之宫。达僧拟王孙之葬,逸士蹑渊明之踪。 方尔祖之得名兮,考其言于庐陵之醉翁。曰嗟世之人兮,曷不归来乎山中。 山中之乐不可见,今予其往兮谁逢。后四十年,尔复好吟。 远游不返,求我之从。劝尔之归兮,栖老乎山中。尔之材兮甚良,当自适其无庸之庸。 违世绝俗,黜明塞聪。山中之乐兮乃可以久,非我与尔兮谁同。
guī zāi   shān zhōng zhī   qióng ǎi cōng cāng ér yǎo cuán cóng juàn   qīng yáo zhī zhū fēng    
liú li   zhǐ ér róng róng céng lóu xiāng wàng   jìng xiāng tōng    
lóng zhuǎn yǐng tīng lán zhī   zhōng fàn xiǎng yān yún zhī zhōng niǎo yīng nuǎn huā   méng méng    
qiān ér chéng   fēng ér chuī sōng yán líng lóng shuāng   luò    
kōng   bīng níng tiān gāo yuè lǎng dìng   xǐng huá yán zhī jìng    
léi bēn zhòu   zuò xīn shuǐ zhī gōng sēng wáng sūn zhī zàng   shì niè yuān míng zhī zōng    
fāng ěr zhī míng   kǎo yán líng zhī zuì wēng yuē jiē shì zhī rén   guī lái shān zhōng    
shān zhōng zhī jiàn   jīn wǎng shuí féng hòu shí nián ěr   hǎo yín    
yuǎn yóu fǎn   qiú zhī cóng quàn ěr zhī guī   lǎo shān zhōng ěr zhī cái shén liáng dāng   shì yōng zhī yōng      
wéi shì jué   chù míng cōng shān zhōng zhī nǎi jiǔ fēi   ěr shuí tóng