山中乐

宋代 徐积
洞里桃花开早春,洞中酒熟宴真人。红蕊紫芝俱在手,本家猿鹤亦随身。 采拾饤饾随所有,物无不义即是真。何须谢傅山东妓,却用陶潜漉酒巾。 漉酒复漉酒,何必金印大如斗。一瓢复一瓢,莫辨人间淳与浇。 时情大抵恶贫贱,此閒却是青云霄。君不见古人自谓为贤豪,或入于佞或以骄。 但言富贵我所欲,一身不保领与腰。孔光屈身事董贤,谷永阴与王凤交。 贾谧之党遍天下,望尘拜者尤为妖。须臾苟得快所欲,终以血肉污斧刀。 假令当日幸而免,后世讥笑安能逃。岂如孙登但长啸,眼看时事如鸿毛。 嵇康阮籍不与语,何况纷纷儿女曹。
dòng táo huā kāi zǎo chūn   dòng zhōng jiǔ shú yàn zhēn rén hóng ruǐ zhī zài shǒu běn   jiā yuán suí shēn    
cǎi shí dìng dòu suí suǒ yǒu   shì zhēn xiè shān dōng què   yòng táo qián jiǔ jīn    
jiǔ jiǔ   jīn yìn dòu piáo piáo   biàn rén jiān chún jiāo    
shí qíng è pín jiàn   xián què shì qīng yún xiāo jūn jiàn rén wèi wéi xián háo huò   nìng huò jiāo    
dàn yán guì suǒ   shēn bǎo lǐng yāo kǒng guāng shēn shì dǒng xián   yǒng yīn wáng fèng jiāo    
jiǎ zhī dǎng biàn tiān xià   wàng chén bài zhě yóu wéi yāo gǒu de kuài suǒ zhōng   xuè ròu dāo    
jiǎ lìng dāng xìng ér miǎn   hòu shì xiào ān néng táo sūn dēng dàn cháng xiào yǎn   kàn shí shì hóng máo 鸿    
kāng ruǎn   kuàng fēn fēn ér cáo