山中寄及第故人

唐代 王建
长长南山松,短短北涧杨。俱承日月照,幸免斤斧伤。 去年与子别,诚言暂还乡。如何弃我去,天路忽腾骧。 谁谓有双目,识貌不识肠。岂知心内乖,著我薜萝裳。 寻君向前事,不叹今异翔。往往空室中,寤寐说珪璋。 十年居此溪,松桂日苍苍。自从无佳人,山中不辉光。 尽弃所留药,亦焚旧草堂。还君誓已书,归我学仙方。 既为参与辰,各愿不相望。始终名利途,慎勿罹咎殃。
cháng cháng nán shān sōng   duǎn duǎn běi jiàn yáng chéng yuè zhào   xìng miǎn jīn shāng
nián zi bié   chéng yán zàn huán xiāng   tiān téng xiāng
shuí wèi yǒu shuāng   shí mào shí cháng zhī xīn nèi guāi   zhù luó shang
xún jūn xiàng qián shì   tàn jīn xiáng wǎng wǎng kōng shì zhōng   mèi shuō guī zhāng
shí nián   sōng guì cāng cāng cóng jiā rén   shān zhōng huī guāng
jǐn suǒ liú yào   fén jiù cǎo táng hái jūn shì shū   guī xué xiān fāng
wèi cān chén   yuàn xiāng wàng shǐ zhōng míng   shèn jiù yāng